Tâm sự
4 ngày trước · 👀 55
Làm ba mẹ của trẻ rối loạn phổ tự kỷ, chậm phát triển, mình cảm thấy bản thân có rất nhiều nỗi lo, trách nhiệm và nhiều áp lực.
Nhiều người trong chúng ta phải đối diện với nhiều vấn đề khác như kinh tế, thiếu người đồng hành và hỗ trợ. Có những trường hợp người bố hoặc người mẹ rời đi khi biết con là trẻ đặc biệt, hoặc đơn giản là bất đồng quan điểm và áp lực bởi việc nuôi dạy con mà chia xa.
Có đôi lúc mình bị tuột mood, như lúc cầm tờ chuẩn đoán của cơ quan giám định, lúc đưa con đi xin hoà nhập mà nhiều nơi từ chối, lúc cô giáo trường can thiệp nói rằng: Cô bó tay rồi, dạy mãi mà con không tiến bộ, cô chưa gặp bé nào như vậy cả. Đôi khi nhìn con, mình nghĩ về tương lai của con, rồi lại cảm thấy mông lung: Sau này con có tự lo cho bản thân được không?
Mình nhận thấy rằng, những cảm xúc đó chúng ta chỉ nên giữ một chút rồi bắt đầu thì phải chuyển hướng ngay sang suy nghĩ tích cực, ví dụ như: Con mình như vậy vẫn là may mắn hơn nhiều trường hợp rồi, mọi thứ đến với mình đều có lý do cả, chúng ta phải mạnh mẽ vượt qua thôi, con cần mình nhất. Nếu chúng ta để suy nghĩ tiêu cực và tâm trạng bất ổn chiếm lấy thì bản thân mình ăn uống không ngon, ngủ không yên và cơ thể trở nên yếu ớt, dễ đau bệnh. Nếu tình trạng này kéo dài, lỡ có chuyện gì thì ai sẽ là người đồng hành cùng con?
Thế nên mình thường vực lại tinh thần ngay lập tức, suy nghĩ tích cực, nhìn vào những điều tốt đẹp, ăn đủ, ngủ đủ và tập thể dục thường xuyên. Ngoài việc tìm trường cho con, can thiệp, hoà nhập, tìm hướng đi cho con vân vân, thì nhiệm vụ quan trọng nhất là bản thân mình phải thật khoẻ mạnh và lạc quan, để đồng hành cùng con được lâu nhất.
Các ba mẹ có nhận thấy rằng, nếu mình buồn và suy sụp thì bản thân mình toả ra một nguồn năng lượng xấu, con cũng sẽ khó tiến bộ, thậm chí trở nên trầm trọng hơn không?
Vậy nên hãy luôn suy nghĩ tích cực, giữ tâm trạng tốt và tin vào tương lai tốt đẹp các ba mẹ nhé.
Nhiều người trong chúng ta phải đối diện với nhiều vấn đề khác như kinh tế, thiếu người đồng hành và hỗ trợ. Có những trường hợp người bố hoặc người mẹ rời đi khi biết con là trẻ đặc biệt, hoặc đơn giản là bất đồng quan điểm và áp lực bởi việc nuôi dạy con mà chia xa.
Có đôi lúc mình bị tuột mood, như lúc cầm tờ chuẩn đoán của cơ quan giám định, lúc đưa con đi xin hoà nhập mà nhiều nơi từ chối, lúc cô giáo trường can thiệp nói rằng: Cô bó tay rồi, dạy mãi mà con không tiến bộ, cô chưa gặp bé nào như vậy cả. Đôi khi nhìn con, mình nghĩ về tương lai của con, rồi lại cảm thấy mông lung: Sau này con có tự lo cho bản thân được không?
Mình nhận thấy rằng, những cảm xúc đó chúng ta chỉ nên giữ một chút rồi bắt đầu thì phải chuyển hướng ngay sang suy nghĩ tích cực, ví dụ như: Con mình như vậy vẫn là may mắn hơn nhiều trường hợp rồi, mọi thứ đến với mình đều có lý do cả, chúng ta phải mạnh mẽ vượt qua thôi, con cần mình nhất. Nếu chúng ta để suy nghĩ tiêu cực và tâm trạng bất ổn chiếm lấy thì bản thân mình ăn uống không ngon, ngủ không yên và cơ thể trở nên yếu ớt, dễ đau bệnh. Nếu tình trạng này kéo dài, lỡ có chuyện gì thì ai sẽ là người đồng hành cùng con?
Thế nên mình thường vực lại tinh thần ngay lập tức, suy nghĩ tích cực, nhìn vào những điều tốt đẹp, ăn đủ, ngủ đủ và tập thể dục thường xuyên. Ngoài việc tìm trường cho con, can thiệp, hoà nhập, tìm hướng đi cho con vân vân, thì nhiệm vụ quan trọng nhất là bản thân mình phải thật khoẻ mạnh và lạc quan, để đồng hành cùng con được lâu nhất.
Các ba mẹ có nhận thấy rằng, nếu mình buồn và suy sụp thì bản thân mình toả ra một nguồn năng lượng xấu, con cũng sẽ khó tiến bộ, thậm chí trở nên trầm trọng hơn không?
Vậy nên hãy luôn suy nghĩ tích cực, giữ tâm trạng tốt và tin vào tương lai tốt đẹp các ba mẹ nhé.